Khoa Chống độc, nơi lái xe T. được đưa vào cấp cứu và điều trị.
"Vì em đã lái xe khoảng 400 km trong ngày nên cũng mệt quá rồi nên em đã ở lại. Khi lên đến phòng nghỉ, trong đó chỉ có một chiếc giường khá to, em nằm một bên xem bóng đá rồi ngủ thiếp đi. Còn cô ấy ngồi một bên đọc Internet và nói chuyện với người bạn ở Mỹ. Sáng tỉnh lại em thấy mình đang ở bệnh viện, em không biết một điều gì. Cho đến bây giờ em vẫn không thể biết việc gì đã xảy ra...". Đó là lời của anh lái xe được các báo tường thuật lại.
Trong bản tường trình sau đó gửi Phòng Bảo vệ chính trị nội bộ - Bệnh viện Bạch Mai, người phụ nữ cho biết tên là Phạm Ngọc Thị Thanh, 40 tuổi, địa chỉ 15 Hàng Hành (khách sạn).
"Vào hồi 10 giờ đêm 29/5, tôi và em T. đi mua xôi về ăn, xong sau đó em không ăn và kêu mệt. Tôi có hỏi là em có cần đi bệnh viện không, nhưng em nói không cần, vì em nói thích xem đá bóng nên tôi để em xem. Trong khi tôi ngồi đọc email và nói chuyện với bạn bè từ Mỹ gọi về. Khoảng 11 giờ 20 phút đêm, tôi quay lại đã thấy em trùm chăn kín đầu. Tôi vội vàng kéo chăn em ra khỏi đầu em vì sợ em bị ngạt thở. Sau đó tôi quá buồn ngủ nên tôi đã ngủ. Khoảng 3 giờ 20 phút thì tôi lo sợ em chết đói vì em không ăn. Tôi vội vàng gọi xuống lễ tân và yêu cầu đưa em đi cấp cứu vì tôi gọi mãi mà em không dậy.
Sau đó em tôi được đưa đến khoa cấp cứu bệnh viện, các bác sĩ đã giúp em tôi tỉnh lại và tôi đã xin các bác sĩ đưa em tôi về. Nhưng vì tôi quá bức xúc nên tôi có nói một số câu không hay nên bác sĩ mời bảo vệ lên làm việc.
Hiện giờ em tôi đã tỉnh. Tôi xin mong những lời nói không hay của tôi được các bác sĩ và nhân viên bảo vệ thông hiểu cho tôi. Nhưng lực lượng bảo vệ và các bác sĩ vẫn không muốn để tôi đón em nuôi tôi về vì mọi người chưa biết cụ thể tôi là gì, như thế nào với quan hệ giữa tôi và em T.".
Người phụ nữ có tên Phạm Ngọc Thị Thanh này sau đó được bàn giao cho Công an phường Phương Mai giải quyết. Tại đây, người phụ nữ được làm rõ là bà Phạm Thị Thanh Ngọc (người được mệnh danh là "kiều nữ Hải Dương"), 40 tuổi, quốc tịch Hoa Kỳ, hiện đang thuê nghỉ tại một khách sạn trên phố Hàng Hành (Hà Nội).
Khai báo tại Cơ quan Công an, anh T. cho biết là do nắng nóng, cộng với công việc lái xe taxi đi nhiều không có thời gian nghỉ ngơi nên đã bị kiệt sức...
Hiện Cơ quan Công an đã cho bà Ngọc về và tiếp tục làm rõ sự việc.
Bà Ngọc từng 2 lần vào điều trị tại Bệnh viện Tâm thần Hải Dương
Bác sĩ Phạm Công Lạng, Giám đốc Bệnh viện tâm thần Hải Dương cho biết năm 2009, bà Ngọc đã hai lần phải vào điều trị tại bệnh viện này.
Lần thứ nhất là 10 giờ ngày 24/3/2009, bà Ngọc đến bệnh viện trong trạng thái phụ thuộc thuốc. Khi vào khoa điều trị, bác sĩ chẩn đoán loạn thần không thương tổn, không biệt định. Lý do phải vào viện là do "đêm ít ngủ, nói nhiều, nói linh tinh".
Theo bệnh án của bệnh nhân Phạm Thị Thanh Ngọc tại Bệnh viện Tâm thần Hải Dương, bệnh nhân Ngọc là con gái thứ 2 trong gia đình có 3 anh chị em, tiền sử sản khoa không có gì đặc biệt. Năm 2000, đi sang Mỹ cùng với chồng. Trong thời gian ở Mỹ ngủ kém, nói nhiều không chú ý đến công việc gia đình, có lần không kiểm soát được hành vi đã dùng dao chém chồng.
Trong bệnh án ghi rõ: Tại Mỹ, bà Ngọc đã điều trị bằng thuốc an thần Stilnox, bệnh nhân vẫn ít ngủ, bỏ nhà đi lang thang. Chồng bà này đã gửi vợ về nước. Về nhà tự mua thuốc Stilnox để uống nhưng bệnh tình vẫn không ổn định, đêm ít ngủ, nói nhiều, tự xưng là "ông Hoàng Mười", "Cô Mẫu", "Cậu Mẫu", đi xem bói cho mọi người. Thiếu lễ độ với bố mẹ, ăn uống thất thường, có khi nhịn ăn cả ngày nhưng có ngày lại ăn rất khỏe, không chịu lao động gì, không chú ý đến việc gia đình. Mỗi ngày uống thuốc Stilnox, có ngày uống hàng trăm viên mà vẫn ngủ kém.
Theo bệnh án thì trước thời điểm bệnh nhân Ngọc vào viện, bệnh nhân uống nhiều thuốc, uống xong không đi lại được, vật vã tại giường, nói lảm nhảm, co cứng lưỡi.
Tìm hiểu tiền sử bệnh thì bà Ngọc đã có biểu hiện mất ngủ từ năm 2000, và bệnh lúc tăng, lúc giảm.
Khi khám bệnh, bác sĩ phát hiện tâm thần bệnh nhân có biểu hiện chung là lẩn thẩn, tiếp xúc hạn chế. Dòng tư duy lúc tăng lúc giảm, có hoang tưởng tự cao kỳ quái. Hành vi lẩn thẩn thiếu hòa hợp… Vì vậy bác sĩ chẩn đoán bệnh nhân bị loạn thần không thực tổn, không biệt định. Ngày 3/4/2009, tâm thần tiến triển khá hơn, ăn ngủ được. Lúc này bệnh nhân Ngọc xin về. Bác sĩ yêu cầu tiếp tục điều trị theo đơn.
Lần thứ hai là 14 giờ ngày 3/6/2009, bệnh nhân Ngọc lại nhập viện. Lần này, gia đình cho biết sau khi ra viện lần đầu, gia đình tiếp tục đưa bà Ngọc đi điều trị tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1 tháng. Nhưng khi về nhà, bệnh nhân vẫn ít ngủ, đi lại nhiều, nói nhiều, luôn luôn cho mình có tài, ăn uống thất thường nên gia đình lại đưa vào viện. Ngày 12/6/2009, bệnh nhân Ngọc ra viện. Trong bệnh án, bác sĩ điều trị vẫn yêu cầu tiếp tục điều trị theo đơn.
Theo ANTG